Tôi bênnày đã lấy điện thoại ra rồi, Lưu Thụy Căn ở bên kia nói: “Đừng, đừng sợ, anhnghĩ là anh uống nhiều trà quá.”
Tôibỗng nhớ ra câu chuyện của Lưu Thụy Căn từng kể, đó là lần đầu tiên chúng tôiđi uống trà, lúc đó chúng tôi đang ở trong giai đoạn dở dở ương ương, có nghĩalà, mặc dù đã xác định quan hệ rồi, nhưng mà lại chẳng hiểu gì, chẳng tiếp xúcvới nhau nhiều lắm, nhưng trong tim tôi, anh đã trở thành hình tượng một ngườiphát ra ánh hào quang lấp lánh lắm rồi. Hồi đó còn chưa đi sâu một chủ đề cụthể nào đó, sau một thoáng trầm ngâm và xấu hổ, Lưu Thụy Căn chỉ vào bình trànói: “Trà là một loại nước uống tốt, nhưng không được uống quá nhiều, nếu khôngsẽ mất mạng đấy.”
“Khôngphải chứ?”.
“Thậtđó. Anh nghe người ta nói như vậy, đã từng có hai bảo vệ của một xưởng trà, banđêm gác xưởng trà chẳng có việc gì làm nên ngồi đánh bài, ai thua phải uống mộtly trà. Hai người chơi thế cả đêm, khi về cả hai người đều thấy trong ngườikhông ổn, nhưng chẳng ai nghĩ ngợi gì nhiều. Thực ra lúc đó họ đã say rồi, saythật rồi, gọi là say trà.”
“Hơ,còn có việc say trà hả, trò này nghe có vẻ nho nhã nhỉ?”. Tôi cũng vui vì cónội dung và nói chuyện, vội vàng nói tiếp, “Vậy say rượu và say trà khác nhaunhiều lắm nhỉ?”.
“Cònphải xem tình hình, say trà đương nhiên là vẫn tỉnh táo, nhưng nếu xử lý khôngtốt, còn ghê hơn uống rượu nhiều. Lúc nãy anh nói mất mạng không hề nói quáđâu. Hai người bảo vệ đó, một người có vợ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-nguyen-xem-mat/1841680/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.