Điệnthoại đổ chuông từng tiếng, từng tiếng một, tôi bắt đầu cảm thấp thấp thỏmkhông yên, không biết có làm phiền người ta hay không nữa? Không biết tôi nhưvậy có làm Tiểu Ngưu cảm thấy không vui không? Hơn nữa có lẽ Lý Vĩ Trạch vốnchẳng có chuyện gì, tôi gọi điện qua thế này, biết đâu ngược lại sẽ làm cho côấy lo lắng?
Mặc dùsuy nghĩ như vậy, nhưng tôi vẫn kiên trì cầm lấy điện thoại. Tôi muốn tin tưởnganh, cũng tin tưởng anh, nhưng lúc này đây, tôi vẫn cần chứng minh một vàiđiều! Không biết là đã đổ chuông bao nhiêu lâu, bên kia truyền đến giọng nóicủa một cô gái: “Số thuê bao quý khách vừa gọi không có người nghe máy...”
Tôi thảđiện thoại xuống, có cảm giác nhẹ cả người, đang định nói với Lưu Thụy Căn gìđó, điện thoại bỗng đổ chuông, đúng là của Tiểu Ngưu gọi lại: “Làm phiền chịHoàng quá...”
“Khôngkhông không, là chị làm phiền em, em chưa ngủ chứ hả?”.
“Chưaạ, anh Lý không khỏe, em đang ngôi canh anh ấy truyền nươc.”
“À,không việc gì chứ hả...”
“Haizz,cũng chẳng sao cả, chỉ là uống nhiều trà quá, chị Hoàng chị có biết uống trànhiều quá cũng không tốt không? Đúng rồi, em nghe anh Lý nói những người cùng uốngtrà với anh ấy hình như còn có cả người yêu của chị, anh ấy không sao chứ hả?”.
“Khôngsao cả, không sao cả, cũng hơi không khỏe lắm, nhưng bây giờ đã đỡ rồi, lúc nãychị cũng có gặp anh Lý, cho nên không kìm được phải gọi điện thoại hỏi thăm,bác sĩ nói thế nào?”.
“Bác sĩnói theo dõi thêm một thời gian nữa là được.”
“Thếthì chị cũng yên tâm rồi.”
Chúngtôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-nguyen-xem-mat/1841681/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.