*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sự thật chứng minh có một người cùng bàn hay tám chuyện lại nhiệt tình như lửa thực sự vừa vui vừa buồn, vị huynh đệ này thấy Lâm Thanh và Chu Lục là người quen cũ, không nói hai lời liền dời sang ghế bên cạnh, từ góc bên kia của bàn cũng nhanh nhảu bắt chuyện với Chu Lục. Vì vậy Chu Lục cứ lúng ta lúng túng bị xếp vào chỗ bên cạnh Lâm Thanh, bầu không khí nhất thời ngưng trệ.
“Anh… Không nghĩ em sẽ đến.” Như thường lệ Chu Lục phản ứng chậm hơn bình thường ba nhịp, rõ ràng đối với việc gặp lại bất ngờ này còn chưa trở lại bình thường được.
Lâm Thanh “ông nói gà bà nói vịt” đáp lại: “Ừ, em tới.” Đồng thời cậu liền thiên mã hành không (Nguyên văn: 天马行空, nghĩa là ý tưởng, suy nghĩ dồi dào, phong phú, không bị bó hẹp) mà nhớ tới đêm qua trước khi ngủ có đọc một câu chuyện, có một con khủng long khổng lồ định hù dọa người, nhưng thực ra phản ứng của nó lại rất chậm chạp, một người mạo hiểm ở trong rừng rậm gặp phải con khủng long này, dưới sự hoảng sợ liền lấy con dao mang theo người đâm vào đuôi khủng long một nhát, sau đó chạy trối chết, ai ngờ con khủng long thế nhưng không hề có chút phản ứng, ba ngày sau khủng long mới thấy đau, nhìn xuống đuôi của mình một chút rồi bình tĩnh nói: “Đau quá à.” Lâm Thanh nhìn Chu Lục trước sau như một vẫn là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-han-thuong-thuc/55144/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.