Trở lại lúc ban đầu, thời điểm Lâm Thanh và Chu Lục quen nhau không hề có một chút lãng mạn nào.
Hơn mười năm trước, Lâm Thanh khi đó mới bước chân vào xã hội vẫn còn rất ngây ngô, cậu mang theo một túi đựng quần áo cùng đồ dùng hàng ngày, cầm theo vài trăm đồng một mình đi tới thành phố M kiếm sống. Khi Lâm Thanh ở nhà hàng học việc, ngoại trừ cùng sư phụ học nấu ăn, các việc vặt rườm rà trong quán cũng là việc của cậu, chừng hai mươi tuổi chính là tuổi cần ăn đủ ngủ đủ, nhưng cậu mỗi ngày đã phải dậy sớm, cho nên thiếu ngủ trầm trọng.
Thành phố M là nơi tấc đất tấc vàng, tìm phòng cho thuê cũng là một vấn đề lớn. Ở nhà hàng chỉ bao ăn chứ không bao ở, ngay từ đầu Lâm Thanh ở tại nhà dân cũ kỹ, dù hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn có thể chịu được, dù sao tiền thuê cũng rẻ, nhưng mà nhà cũ địa điểm hẻo lánh, đi qua vô số đường nhỏ lại phải đi trên đường lớn một đoạn dài nữa mới đến được trạm xe buýt, một đường đi tới nhà hàng đã mất hơn một giờ, việc này đối với công việc của Lâm Thanh vốn đã gian khổ mà nói, quả thực là họa vô đơn chí (~ xui xẻo không đến một lần).
Khi có tin về việc dỡ bỏ khu nhà và phải chuyển đi nơi khác, đồng nghĩa với việc cậu cũng phải dọn đi, cuối cùng Lâm Thanh kẽ cắn môi bắt đầu tìm kiếm tin tức phòng cho thuê, cậu tìm trên mạng thấy được một quảng cáo cho thuê, sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-han-thuong-thuc/55145/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.