Kỷ Đào quay đầu lại, bốn năm nam sinh vây quanh một nữ sinh, đều là những gương mặt thân thuộc hồi ở trường cũ.
Phản ứng đầu tiên của cậu lại là quay đi nhìn Tưởng Minh Vũ, chuyện cỏn con loạn thất bát tao thế này, cậu theo bản năng không muốn cho Tưởng Minh Vũ biết, cũng không muốn cho hắn tham dự.
Động tác của Tưởng Minh Vũ nhanh hơn cậu một bước, tiến lên phía trước chắn cậu ở sau, cau mày đánh giá đám người vừa đến.
"Cậu đi trước nha? Tối về tớ lại giải thích cho cậu." Kỷ Đào víu nhẹ góc áo Tưởng Minh Vũ, nhẹ giọng nói, loại chuyện thế này càng nhiều người tham dự chỉ càng thêm phiền toái, không cần thiết làm to chuyện, giải thích vài câu là rõ ràng.
Tưởng Minh Vũ mặc kệ cậu kéo hắn, đứng sừng sững tại chỗ không nhúc nhích. "Tưởng Minh Vũ!" Trong giọng nói Kỷ Đào có chút trách cứ nhẹ nhàng, càng giống như làm nũng níu lấy cổ tay Tưởng Minh Vũ, "Cậu về trước đi được không, tớ có thể tự giải quyết mà."
Tưởng Minh Vũ quay đầu nhìn Kỷ Đào, cậu nhỏ cắn môi, biểu tình rất khó xử. Nữ sinh đã đi qua đây, ôm cánh tay ánh mắt trêu tức, nhìn hai người bọn cậu liếc mắt đưa tình.
"Bạn học ngày trước thường đi học chung, nói hai câu là có thể giải quyết xong rồi," Kỷ Đào giải thích, "Mấy nam sinh kia tớ đều biết." Tưởng Minh Vũ không nói lời nào, cũng không động, bướng bỉnh nhìn chằm chằm Kỷ Đào: "Cậu có thể tự mình giải quyết chứ?"
"Cậu qua bên kia chờ tớ được không?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-dao/1037993/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.