Tưởng Minh Vũ cáu kỉnh bất an dựa vào tường chờ Kỷ Đào, lưu ý động tĩnh phía bên kia, đại khái là vấn đề riêng tư nào đó hắn không có ý định tìm hiểu, mà quan trọng hơn là hắn càng để ý đến lời mời cuối câu kia của Kỷ Đào. Kỷ Đào vừa nãy mới thuận tay đưa ly trà sữa của bản thân cho hắn cầm. Hơn nửa lượng đá trong ly đã tan sắp hết, bọt nước lạnh lẽo trên thân ly trượt dần xuống lòng bàn tay của Tưởng Minh Vũ.
"Tưởng Minh Vũ?"
Lúc hồi thần đã thấy Kỷ Đào chạy đến trước mặt.
"Bọn họ đi rồi." Kỷ Đào nhận lấy ly trà sữa của mình, nhẹ nhõm thở phào, "Cuối cùng cũng giải quyết xong, sau này hẳn là sẽ không đến nữa."
Tưởng Minh Vũ muốn biết cụ thể đã xảy ra cái gì, không mở miệng, liền nhìn chằm chằm vào Kỷ Đào, cho đến khi cậu thẹn thùng dời tầm mắt trước, phì cười ra tiếng, ánh mắt ngọt ngào như ngâm trong hũ mật trong trẻo, "Đi, đến nhà tớ làm bài tập nhé? Vừa làm vừa kể cậu nghe ngọn nguồn câu chuyện." Bầu trời lúc chạng vạng nhuốm ba màu hồng tím vàng lẫn vào nhau, từng mảng lớn màu sắc nhu hòa như được tùy ý vẩy lên bầu trời. Hai người thuận tay vẫy một chiếc taxi rồi cùng nhau về nhà.
Liêu Kỳ là học sinh dự bị, trung khảo không tốt, không thể thi vào Thập Tam Trung, sau khi khải giảng phải bồi thêm một số tiền lớn mới được nhét vào lớp. Hồi cấp 2 cậu ta học ở một ngôi trường nhỏ ở khu công nghệ cao,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-dao/1037994/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.