Gió Bắc len lỏi qua những cánh rừng xum xuê vững chãi, S thành cuối tháng 10 cuối cùng cũng có một chút mát mẻ.
Thầy toán đứng ở bục giảng đang vểnh ngón tay cẩm phấn viết lên bảng đen, trên mái đầu không có bao nhiêu tóc của thầy đã ướt đẫm mồ hôi, mấy đứa học sinh bên cạnh thấp giọng cười trộm, bắt chước lại tư thế buồn cười có chút uốn éo của thầy.
Kỷ Đào không có lòng dạ nào nghe giảng, hai ứng dụng của định lý De Moivre đều làm sai hết, ngay cả phương pháp chứng minh đơn giản nhất cũng không viết được, ngòi bút máy dừng lại ở trên mặt vở thô ráp màu xám đã lâu, dây ra một vết mực thật to.
Vu San nhỏ giọng nói thầm với cậu: "Bể bơi của trường sắp mở rồi đó, cuối tuần này đến đó chơi không?" Kỷ Đào ném ra một câu "Chú ý nghe giảng đi, tan học tính" sau đó tiếp tục ngây người.
Hành động không đầu không đuôi của Tưởng Minh Vũ lúc sáng làm Kỷ Đào tâm thần không yên cả ngày. Cách ngày hai người tan rã trong không vui đã tròn ba ngày, hiếm khi Kỷ Đào không nắm được trọng điểm, cứ nghĩ đi ngẫm lại từng hành động của Tưởng Muynh Vũ.
Rốt cuộc là cố ý làm thế, chủ động giúp đỡ, hay là tùy tay giúp một lần bận bịu?
Kỷ Đào đoán không ra, cuối cùng ủ rũ ghé lên bàn học, định là sau khi tan học sẽ đi hỏi một chút. Tóm lại mặc kệ Tưởng Minh Vũ nghĩ thế nào, cậu đều muốn làm hòa với hắn.
"Vu San, bà đi trước đi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-dao/1037992/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.