Tưởng Minh Vũ cư nhiên liên tục ngoan ngoãn làm đủ bài tập suốt ba ngày nay.
Tròn ba ngày liền, Kỷ Đào không hề nói chuyện với hắn dù chỉ một câu, vốn vào một buổi sáng nào đó, Kỷ Đào thường sẽ đến chỗ hắn thu bài tập, cũng biết hắn sẽ không làm nên sẽ nói thêm hai câu nửa đùa nửa thật (*) như "Lại không làm nữa thì kỳ thi lần sau không chừng hạng nhất sẽ là tớ đó".
(*) Yết hậu ngữ: một lối nói dí dỏm gồm hai vế mà người ta thường nói vế trước (ẩn ngữ) mà để người nghe tự đoán ý chính ẩn ở vế sau (câu giải)
Tưởng Minh Vũ sẽ ngượng ngùng cười cười, "Cậu đứng hạng nhất thì có sao, tôi giúp cậu." Sau đó ngày thứ hai tiếp tục không làm bài tập.
"Đào Đào, cậu không thu bài tập của Tưởng Minh Vũ nữa sao? Không phải mấy ngày trước còn đuổi theo đòi hả?"
Lại là Vu San, Tưởng Minh Vũ không thoải mái suy nghĩ, sao cô có thể gọi cậu là "Đào Đào" được vậy? Hắn không biết kiểu gọi này sinh ra từ khi nào, kiểu như trong một đêm tất cả mọi người đều gọi cậu thân mật như vậy, ngay cả mấy tên từ lúc cậu chuyển vào lớp đã nói cậu ẻo lả cũng ngày càng thân thiết hơn với cậu: "Êy, Đào Nhi này, một xí tan học đi tiệm tạp hóa không?"
Ba ngày trước bọn họ tại nơi hành lang cãi nhau ầm ĩ, Tưởng Minh Vũ vừa giận vừa buồn, uể oải nằm trên bàn học, Kỷ Đào rất gầy, bả vai cùng tấm lưng nhỏ hẹp, chính mình cũng có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-dao/1037991/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.