Đối mặt với người lạ, ta vẫn có chút bồn chồn, nhưng huynh trưởng nói biết người ta tên gì thì không còn là người lạ nữa, thế là ta nhìn bà hỏi: "Con là Mãn Nô Nhi, còn Người là ai?"
Bà suy nghĩ một chút: "Ta là Nguyễn Dao Quang, họ gọi ta là Hoàng hậu."
Ta chậm rãi ngồi dậy, ra vẻ suy tư: "Người chính là thê t.ử của Hoàng đế Bệ hạ."
Bà gật đầu, tán thưởng quẹt nhẹ đầu mũi ta: "Mãn Nô Nhi thật thông minh!"
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Ta đắc ý vểnh mặt lên. Là
Buổi tối sau khi ma ma đưa ta đi tắm rửa xong, Hoàng hậu nương nương lại bế ta lên giường, nhịp nhàng vỗ nhè nhẹ vào lưng ta, khẽ hát khúc đồng d.a.o: "Trăng sáng soi, chiếu bốn phương, phương xa rộng, kẻ ly hương, mong về nhà, mong về nhà..."
Trước đây huynh trưởng thường khoe khoang với ta rằng lúc nhỏ huynh ấy toàn được nương bế ngủ. Huynh ấy nói khúc hát nương hát rất hay, huynh ấy vừa nghe là đã ngoan ngoãn ngủ say. Ta ngủ không ngoan, chắc chắn là vì chưa từng được nghe nương hát tiểu khúc.
Ừm, huynh trưởng quả nhiên không lừa người, bằng không vì sao ta nghe Hoàng hậu nương nương hát lại thấy muốn ngủ đến vậy? Ngày mai, ngày mai ta nhất định phải nói với huynh trưởng rằng ta đã được nghe Hoàng hậu nương nương hát rồi. Từ nay ta sẽ ngủ thật ngoan…
Tiếng chuông cổ ngân vang trầm hùng, l.ồ.ng lộng trong bốn bức tường thành vuông vức.
Khi ta và Hoàng hậu nương nương vội vã chạy đến, Lý Yến Hòa đang quỳ trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kim-long-than/5219588/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.