5.
Dần dần, ta cũng chấp nhận sự thật là không thể về nhà. Nương nương nói rất mong chờ ta trở thành một vị Hoàng hậu đủ tư cách. Vì vậy ta cũng không để mình nhàn rỗi, mỗi ngày đều theo nữ quan học tập lễ nghi.
Nữ quan dạy ta là Vân Thuần cô cô bên cạnh nương nương. Vân Thuần cô cô không giống nương nương, bà là một người rất nghiêm khắc. Mỗi khi ta làm sai, thước giới trong tay bà luôn không chút lưu tình hạ xuống lòng bàn tay ta. Đòn đ.á.n.h không quá nặng nhưng rất đau, không phải đau ở tay mà là đau ở trong lòng, cái đau của sự ủy khuất. Bởi từ nhỏ đến lớn ta chưa từng bị ai đ.á.n.h vào tay cả.
Nhưng Vân Thuần cô cô cũng rất tốt, đ.á.n.h xong bà lại xót xa bôi t.h.u.ố.c cho ta, nhẹ nhàng thổi vào lòng bàn tay ta. Lúc ta đã học được, làm đúng, bà cũng chẳng tiếc lời khen ngợi ta trước mặt nương nương.
Nương nương vì khen thưởng cho ta, còn đích thân làm cho ta món bánh Quế Hoa ta thích ăn nhất. Chỉ có điều c.ắ.n vào nửa miếng, ta cứ ngậm trong miệng mãi chẳng nuốt trôi. Bởi vì nó hơi khó ăn, không đúng, là rất khó ăn mới phải, ta chưa từng nghĩ có người lại làm được món bánh Quế Hoa có vị đắng.
Nương nương thấy vậy, có chút thiếu tự tin hỏi: "Khó ăn lắm sao?"
Sợ bà bị đả kích, ta vội lắc đầu nguầy nguậy. Vân Thuần cô cô thấy vậy, nhìn miếng bánh trong tay ta tiến không được lùi không xong, bà liền lén đưa tay ra trước mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kim-long-than/5219589/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.