Cha mỉm cười với ta: "Mãn Nô Nhi của chúng ta là một cô nương biết giữ lời hứa, có phải không?"
Ta mím môi gật đầu: "Tất nhiên rồi ạ."
"Vậy nên Mãn Nô Nhi phải ở lại trong cung bầu bạn với Thái t.ử."
Ta quay đầu nhìn Lý Yến Hòa đang đứng một bên vò vạt áo, rồi lại nhìn cha: "Vậy tối nay con ở lại hoàng cung bầu bạn với Yến Hòa ca ca. Cha nhớ ngày mai phải đến đón con đấy nhé?"
Cha nhìn ta, trên mặt mỉm cười nhưng trong mắt chẳng hiểu sao lại ngập tràn lệ nóng, ông nghẹn ngào đáp một tiếng "Được".
Ta chưa bao giờ thấy cha khóc. Ông khóc chắc chắn là vì không nỡ xa ta. Ta giơ bàn tay nhỏ bé lau nước mắt cho ông, an ủi: "Cha đừng khóc, ngày mai Mãn Nô Nhi sẽ về nhà mà."
Cha cúi đầu, hít một hơi thật sâu, rồi đột ngột ôm chầm lấy ta vào lòng: "Mãn Nô Nhi, gặp chuyện gì cũng đừng sợ hãi, cha sẽ luôn ở đây."
Ta mới không sợ đâu, ta là người dũng cảm nhất mà.
...
Ta tươi cười hớn hở vẫy tay gọi lớn theo bóng lưng của cha: "Cha ơi, ngày mai nhất định phải đến đón con đấy nhé!"
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Cha cứ thế bước thẳng về phía trước, không một lần ngoảnh lại. Ta nghĩ chắc chắn là ông không nghe thấy. Lý Yến Hòa dắt tay ta, lặng thinh mím môi, rũ mắt xuống. Sau đó, huynh ấy dẫn ta vào cung T.ử Thần.
Bóng hình phía sau lúc này cuối cùng cũng ngoảnh đầu lại, đứng chôn chân tại chỗ vọng nhìn thật lâu, thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kim-long-than/5219587/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.