1.
Nghe ta đồng ý, trên mặt Bệ hạ vừa hiện lên nét cười, đột nhiên lại ho khan dữ dội.
Đợi cơn ho dịu đi đôi chút, Ngài lại nhìn về phía thiếu niên đang đứng cạnh mình - người mà Ngài muốn ta bầu bạn, "Các con lui ra trước đi."
Cha ta mím môi, đặt bàn tay ta vào tay Thái t.ử.
Thái t.ử vành mắt đỏ hoe, đưa tay về phía ta.
Ta ngoan ngoãn nắm lấy tay huynh ấy, đi được vài bước lại ngoảnh đầu nhìn lại. Chỉ sợ cha và Bệ hạ đàm đạo quá lâu, món bánh Quế Hoa mà A ma (bà ngoại) làm sẽ bị huynh trưởng tham ăn của ta lén lút ăn sạch mất.
Thế là ta cất tiếng nhắc nhở: "Cha ơi, lát nữa chúng ta phải về nhà ăn bánh Quế Hoa đó nhé."
Cha ngoảnh lại nhìn ta, không nói lời nào. Hồi lâu sau ông mới khẽ gật đầu. Ta lại vui vẻ dắt tay tiểu ca ca bước ra ngoài.
Vừa bước khỏi cung T.ử Thần, tiểu ca ca liền ngồi bệt xuống bậc thềm trước điện. Huynh ấy cúi gầm mặt, âm thầm lau nước mắt. Chẳng trách Hoàng đế Bệ hạ nói huynh ấy hay khóc nhè.
Nam nhi lúc đau lòng thường không thích để người khác nhìn thấy dáng vẻ chật vật của mình. Vì vậy ta không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh huynh ấy.
Ước chừng huynh ấy đã khóc đủ rồi, ta mới khẽ chọc vào cánh tay huynh ấy. Huynh ấy sụt sịt mũi, quay sang nhìn ta.
Ta giơ tay áo lau nước mũi cho huynh ấy. Huynh ấy có chút ngượng ngùng né tránh, "Ta... thực ra ta không hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kim-long-than/5219586/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.