Người phụ nữ nghi hoặc nhìn cô. Cô vội giới thiệu nhưng cô chỉ đề cập tới bà Châm, bạn cũ của bà chứ không hề nhắc đến chuyện cô tìm hiểu chuyện chị củ bà. Người phụ nữ nghe thấy tên Châm, khuôn mặt liền dãn ra, không còn vẻ nghi hoặc nữa mà thay vào đó là sự vui mừng:
- Cô là cháu của Châm sao? Sức khỏe của Châm sao rồi?
Bà Kỷ hỏi rất nhiều, tới nỗi khiến cô choáng váng không nghĩ ngợi được gì. Bà Kỷ liền dừng lại, mời cô vào nhà.
Rót cho cô một tách trà, bà liền nói:
- Lâu lắm rồi tôi không nghe tin tức gì về cô ấy. Haiz, qua bốn mấy năm trôi qua rồi sao?
Cô để bà Kỷ nhớ lại nhiều kỉ niệm khi còn là một cô bé với một gia đình êm ấm, mọi người yêu thương hòa thuận với nhau. Nhưng khi cô hỏi tới chuyện của chị bà - Mạc Di thì bà kích động:
- Năm ấy đám người đó hùa nhau nói chị tôi thiếu hơi đàn ông, cha tôi cũng vì thể diện mà đánh chị ấy rất nhiều.
Còn cả kẻ tự xưng là thầy lang kia nữa. Chị tôi mất rồi, hắn còn mặt dày đến chữa tiếp cho cha tôi. Con trai đâu chẳng thấy, chỉ thấy cha tôi ngày một yếu đi...
- Cả mẹ tôi nữa, cha mẹ tôi đều ái ngại, vì nể hắn mà tin hắn răm rắp. Cho dù... Cho dù hắn là lí do chị tôi uất quá mà tự vẫn. Họ đều muốn con trai đến phát điên rồi.
Bà Kỷ dừng lại thở mạnh, chỉ tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiep-sau-chung-ta-trung-phung/3749059/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.