Sau lần gặp Mạc Kỷ ở Bắc Hải, cô chắc chắn mọi việc phải bắt đầu từ người thầy lang tên Hung kia. Trở lại khu bên, cô hỏi han mọi người nhà của người phụ nữ tên Châm. Đến nhà bà Châm, gặp bà, cô liền thông báo cho bà sức khoẻ của Mạc Kỷ bạn thân của bà. Cô nói bà Kỷ vẫn còn yêu thương và coi trọng bà Châm nhiều lắm, nếu không vì như vậy thì cô đã không được bà Kỷ mời vào nhà nghe câu chuyện của chị bà. Cô khuyên bà Châm nếu có thời gian hãy đến thăm bà Kỷ, bà Châm cảm động mà gật đầu. Nói xong câu chuyện tình bạn của 2 bà, cô hỏi tới người thầy lang tên Hung kia. Bà Châm nói:
- Thầy lang Hung sao? À, sau sự việc ngày đó, thầy Hung đã chuyển đến sống tách biệt bên bờ sông thượng nguồn rồi. Nơi đó ít người qua lại nên tôi không biết hắn ta có còn ở đó nữa không.
Cô theo lời của bà Châm men theo con đường đê dẫn đến thượng nguồn. Tìm kiếm một lúc cô cũng thấy căn nhà lập tạm đơn sơ bên bờ sông. Xung quanh căn nhà rào rất nhiều cây dâu tằm, tường nhà dán đầy bùa chú khiến người ngoài nhìn vào có cảm giác lạnh sống lưng. Cô lấy hết dũng khí tiến gần đến căn nhà, khi gần tới cửa, cô bất ngờ bị trượt chân xuống một cái hố không sâu lắm nhưng nó làm mắt cá chân cô bị trẹo. Lúc cô đang đau đớn xoa mắt cá chân thì một ông lão xuất hiện phía sau lưng cô:
- Cô gái, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiep-sau-chung-ta-trung-phung/3749060/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.