Người phụ nữ trung niên ngồi xuống bên đường, lấy trong túi ra một chai nước. Bà uống một hơi rồi đưa cho cô, ý muốn mời cô nước. Cô lễ phép cảm ơn rồi từ chối uống nước của bà. Từ sau lần bị lừa xuống quỷ môn quan thì cô đã cảnh giác hơn với người lạ. Người phụ nữ nói tiếp:
- Tôi là Châm, bạn của cái Bé. Năm nhà cái Bé xảy ra chuyện, chúng tôi mới chỉ có 8 tuổi...
Bà để chai nước xuống thở dài:
Thấm thoắt đã bốn mấy năm trôi qua rồi...Cái Bé...là ai thế ạ?Bà dừng lại, nhìn cô. Như hiểu ra chuyện gì:
- À...cái Bé là tên ở nhà của Mạc Kỷ, Mạc Kỷ là em của Mạc Di. Hai gia đình kết thân từ trước nên tôi thân với cái
Bé lăm. Vì Mạc Kỷ nhỏ con nên tôi gọi cô ấy là cái Bé.
- Từ ngày gia đình cái Bé chuyển đi, cái bản này xảy ra bao nhiêu là chuyện. Rồi, một trận dịch bệnh nhiều gia đình bán xứ mà đi, gia đình tôi cũng mất trong đại dịch ấy. Tôi may mắn sống sót, cố ở lại cái bản này lo hương khói cho các cụ...
Cô nhớ lại, đúng là người cha của Mạc Di có gọi một cô bé là Kỷ Kỷ. Vậy là gia đình của Mạc Di theo như lời của bà
Châm thì họ đang ở Bắc Hải, cách đây năm ngày đi đường. Cô hỏi bà Châm về vụ án năm đó, bà kể tiếp:
-. Gia đình cái Bé trong kí ức của tôi là một gia đình hòa thuận. Nhưng khổ nỗi nhà có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiep-sau-chung-ta-trung-phung/3749058/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.