Cô bám chặt lấy vai anh mà la hét, anh đưa ngón tay về phía môi cô:
- Suyt, yên lặng nào. Em hét lên vậy mẹ nghe thấy đó.
Anh vẫn cúi đầu, hai tay nắn nắn bóp bóp chân cô, khuôn mặt càng khó khăn hỏi:
Chân em bị thương từ bao giờ?Mặc Di... Cô ấy vô tình làm chân em bị thương. Nhưng anh yên tâm - cô ôm cổ anh cười - Vết thương ngoài da thôi, em bôi chút thuốc sẽ lành.Tay anh vẫn nắn chân cô, anh nhẹ nhàng đặt chân cô xuống, tặc lưỡi một cái rồi chồm dậy hôn môi cô. Nụ hôn chưa lâu cô liền cảm thấy lạnh buốt một chút, khuôn mặt thanh tú nhăn lại, không kêu được chỉ ư ư trong miệng.
Anh luyến tiếc rời môi cô, còn không quên liếm một cái:
- Vợ, em đỡ đau chưa.
Khuôn mặt cô dãn ra, ngạc nhiên:
- O... Đỡ đau thiệt rồi nè
Anh khẽ cười, đứng lên giơ hai tay ra nhấc bổng cô lên. Đặt cô nằm ngay ngắn trên giường. Anh lặng lẽ nằm phía sau lưng cô, đầu gác lên đầu cô. Tay anh không quên kéo chiếc chăn đắp lên cho cả hai, tay còn lại vòng qua ôm cô từ phía sau, chầm chậm nhắm mắt lại. Cô chớp chớp mắt khuôn mặt khó hiểu, anh đã lột hết tất cả rồi, chỉ còn một chút nữa thôi. Cô xoay người đối mặt với anh, vùi đầu vào ngực anh. Cả hai ôm nhau quấn quýt trong chiếc chăn kia. Cô hỏi nhỏ:
- Không...không làm gì nữa sao
Anh từ từ mở mắt, ôn nhu nhìn cô:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiep-sau-chung-ta-trung-phung/3749057/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.