Ưng Khải gật đầu, anh xoa đầu An Nhi
- Vợ, đợi anh một lát nhé
Cô ngoan ngoãn gật đầu. Anh và Bích Ngọc ra ngoài, cánh cửa khẽ khép lại để mình cô trong phòng. Cảnh này thật quen thuộc. Đêm tân hôn anh cũng để cô ngồi một mình như thế. Nghĩ lại thì anh với cô chưa làm gì quá cả, chắc do lúc đó cô chưa quen anh, chưa rung động với anh. Rung động? Cô rung động với anh từ lúc nào? Phải chăng từ lúc cô đau khổ khi chia tay người cũ, anh đến bên cô, an ủi cô, cưng chiều cô, bảo vệ cô? Hay cảm xúc này chỉ là cô tổn thương quá nhiều mà muốn bám víu lấy anh, muốn có một người tâm sự. Cô ôm gối suy nghĩ lung tung. Cô chẳng biết cảm xúc của mình đối với anh là gì nữa. Là yêu chăng? Cô cảm thấy thật sự an toàn khi ở bên anh, mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt anh, trái tim treo lơ lửng của cô được bình tĩnh lại. Anh làm cô yên tâm quá, cô chẳng lo nghĩ điều gì khi cô ngồi trong lòng anh. Một cảm giác bình yên khó tả. Cô cứ ngồi đó suy nghĩ mãi. Cho tới khi cánh cửa mở ra lần nữa:
- Vợ, anh về rồi.
Anh tiến tới, ôm lấy cô:
- Xin lỗi đã để em phải đợi.
Anh ngồi ra sau cô, vòng tay qua eo cô mà ôm. Anh cúi mặt xuống, cảm nhận mùi hương trên mái tóc cô. Tóc cô thơm quá, thơm mùi oliu. Bấy giờ cô mới hỏi:
- Anh, chuyện này là thế nào.
Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiep-sau-chung-ta-trung-phung/3749044/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.