Cái bóng đen ấy càn lúc càng tiến lại gần hơn. Cô sợ cô gái trước mặt sẽ đưa Ưng Khanh đi mất. Cô ôm chặt lấy cậu ta, mắt nhắm, miệng không ngừng niệm chú. Cô niệm thần chú mà cô đã học được từ một người lớn tuổi trong xóm cô ngày trước. Bỗng, một thân hình cao lớn đứng trước mặt cô, chắn ngang cô với bóng đen của Bích Ngọc. Bích Ngọc liền sợ hãi mà biến mất. Cô mở mắt ra. Anh cúi xuống búng trán cô một cái. Cô khẽ kêu lên rồi xoa trán:
- Ưng Khải à, sao anh lại đánh em?
Chồng cô nhìn cô hồi lâu, cúi mặt xuống gần mặt cô:
- Em có biết em đang niệm cái gì không? Đấy không phải chú cầu bình an mà là lời nguyện hiến thân xác cho quỷ dữ, em học cái đó ở đâu vậy? Nếu không phải anh tới kịp, không biết có còn được gặp em không hay gặp phải quỷ phương nào rồi.
Cô đơ ra một lúc, nhưng chú đó là một người lớn tuổi ở xóm cô ngày trước dạy cô mà, sao lại thành lời nguyện rồi? Còn chưa đợi cô định thần lại:
- Ôm đủ chưa?
Anh hỏi cộc lốc, cảm thấy khó chịu khi cô ôm người con trai khác, cho dù đó có là em họ anh đi nữa. Cô đặt Ưng Khanh nằm xuống thảm cỏ, có Ưng Khải ở đây rồi, cô không sợ cái bóng đen nào nữa hết.
- Mọi người đang lo lắng cho Ưng Khanh nhiều lắm, anh đứng coi em họ anh nhé. Em chạy về báo Ưng Khanh an toàn rồi.
1 câu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiep-sau-chung-ta-trung-phung/3749043/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.