Tôi cảm thấy toàn thân mình càng lúc càng nhẹ bẫng, càng lúc càng nhẹ, cuối cùng bay bay giống như người giấy vậy, không hề có chút sức lực để giữ mình lại, cả cơ thể như đang nổi lên trên, lại có vẻ như đang chìm xuống dưới. Tôi không biết mình sắp tới địa ngục hay là đã ở trong địa ngục.
Bất luận tôi đi đến đâu, cũng bất luận tôi biến thành ai, tôi vẫn không thể nào thoát khỏi cơn ác mộng đó.
Đúng vậy, cánh tay đó đối với tôi chính là một sự quen thuộc chí mạng, hang động tối om (không nhìn thấy năm ngón tay giơ ra trước mặt). Tôi nghe theo sự an bài của số phận cố gắng tìm kiếm lối ra, sau đó sờ thấy thân thể của một người phụ nữ, cô ta bảo tôi, hãy giết cô ta, tôi không biết phải giết cô ta như thế nào, thế nên tôi lại cuống cuồng đem theo cánh tay bị tôi kéo đứt vội vàng chạy trốn, nó cứ túm chặt lấy tôi, cho đến khi tử thần mở cánh cửa cõi chết cho tôi…
Chính là cánh tay này!
Chủ nhân của cánh tay này thật không ngờ là Lôi Hiểu!
Trong giấc mơ tôi đã giết cô, sau đó ngoài giấc mơ, tôi lại thay thế cô. Mặc dù tôi không thể hiểu rõ lý do và cả mối quan hệ giữa tôi và Lôi Hiểu, nhưng tôi tin chắc rằng, điều này quyết không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đúng trong khoảnh khắc này, tôi chợt nhận ra một điều rất sâu sắc, đó thực ra không phải là một giấc mơ, bao gồm cả cánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiep-nan-troi-dinh/3017888/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.