Trong màn đêm, hàng dãy những ngôi mộ cao thấp chi chít không nhìn thấy điểm tận cùng.
Trong rừng sâu, một con chim lớn không rõ tên đang khẽ kêu rên… oa… oa… oa. Một cô gái mặc váy dài màu trắng đang chạy thục mạng liên tục quay đầu lại, thở dốc. Xem ra, có vẻ như có người đang đuổi bắt cô. Nhưng nhìn kỹ, phía sau cô không có gì cả, thậm chí còn không có cả bóng.
Một cô gái không có bóng, cô ta đang sợ gì nhỉ?
“Bụp” một tiếng, cô gái ngã sóng xoài, ngã xuống trước ngôi mộ to nhất. Luồng tia sáng chói lòa xé tan màn đêm đen, ở giữa ngôi mộ đó chợt xuất hiện một khe nhỏ, rồi từ từ nứt toác, đến độ vừa vặn có thể đủ chỗ cho một người bước vào. Luồng tia sáng đó càng lúc càng chói lòa, mang theo thử sức mạnh không thể nào kháng cự lại, giống như một cực nam châm hút chặt lấy cô.
Cô đứng dậy, nhưng lại biến thành một người gỗ bị kẻ khác thao túng, cô nhấc chân lên một cách máy móc, đi về phía luồng sáng đó.
Gió thổi tung mái tóc dài buông xõa của cô, trên cánh tay trái trơn mượt nuột nà của cô, nhìn thấy rõ hình một con bướm màu đỏ tươi như màu máu…
Ngôi mộ từ từ khép lại, tất cả lại khôi phục lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, như thể không hề xảy ra chuyện gì cả.
Chỉ có con chim không rõ tên đó vẫn khẽ kêu rên thảm thiết oa… oa… oa.
Tôi kết thành kén, phá kén để ra ngoài.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiep-nan-troi-dinh/3017886/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.