Không biết thời gian trôi qua bao lâu, chiếc taxi dừng lại, Diêu Giai giành trả tiền, rút một tờ 100 tệ từ trong túi xách đưa cho người tài xế. Nhân lúc anh ta trả lại tiền, tôi thò đầu ra bên ngoài nhìn, cảm giác xung quanh tối đen như mực, giống như một vùng đất hoang.
Là ở đây sao?
Diêu Giai xuống xe, tôi cũng xuống theo, chân tôi khẽ run rẩy.
Trên trời không có sao, mặt trăng hình lưỡi liềm đang trốn phía sau tầng mây, nhìn lờ mờ, làng tăng thêm vài phần kỳ dị trong màn đêm này.
Khi chiếc taxi quay đầu, tôi cuối cùng cũng nhìn thấy khuôn mặt của người tài xế, rất gầy, rất dài, cũng rất trắng.
Anh ta từ đầu đến cuối không hề nói câu nào, tôi thậm chí nghi ngờ lái xe bị câm, nhưng một giây sau, anh ta đột ngột nói một câu phủ định ngay sự suy đoán của tôi, cũng khiến tôi giật nảy mình.
Thoạt tiên lái xe nhìn tôi và Diêu Giai với ý tứ sâu sắc, ánh mắt hơi kỳ lạ, dường như đang ngầm ám thị điều gì, còn chưa đợi tôi hiểu ra hàm nghĩa trong ánh mắt thì anh ta đột nhiên khẽ nói một câu: “Cẩn thận, sau lưng có ma…”
Giọng nói của anh ta rất yếu ớt, lạnh lẽo, không hề có bất cứ sắc thái tình cảm nào.
Sau đó, anh ta đờ đẫn nhìn tôi cười, rồi nhấn mạnh ga, chiếc xe lao nhanh về phía trước như tia chớp, để lại một đám khói mù dày đặc.
Diêu Giai hạ giọng nói: “Chính là ngôi nhà đó”.
“Câu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiep-nan-troi-dinh/3017884/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.