Trở về cửa hàng, đã hơn 2h đêm,t ôi vừa bước vào đã tìm kiếm ngay tờ báo đó, Lưu Gia Minh nói vụ án của Chung Thành Vỹ không thể nào đăng báo vào chính ngày xảy ra vụ án, nhưng rõ ràng tôi đã nhìn thấy, cho nên bây giờ tôi buộc phải tìm ra nó, xem xem rốt cuộc là tờ báo gì. Nhưng tôi đã tìm tất cả mọi ngóc ngách trong cửa hàng, lục lọi từng ngăn kéo và ngăn tủ, nhưng không tài nào tìm thấy.
Nó không cánh mà bay!
Nghĩ hồi lâu, cũng không thể nhớ ra được rốt cuộc đã để tờ báo đó ở đâu, thế là đành phải vào phòng vệ sinh nhỏ xíu ở trong bếp, tắm qua loa bằng nước lạnh. Khi đang chuẩn bị đi ngủ, chuông điện thoại kêu vang nhói tai, khiến tôi giật nảy mình sợ hãi.
Tôi lắc đầu, tự cười nhạo mình đã quá mẫn cảm, bước tới, nhấc ống nghe: “A lô?” Truyện "Kiếp Nạn Trời Định "
“Cổ Tiểu Yên…” Thật không ngờ, đối phương lại gọi tên tôi, là giọng nữ giới, giọng cô ta nghe nhẹ tênh, giống như trôi nổi giữa không trung vậy.
“Phải rồi, tôi đây, cô là ai?” Tôi nghi hoặc chau mày, tôi đến thành phố S mới có hơn chục ngày, quen rất ít người, ngoài những người thỉnh thoảng đến cửa hàng đánh mạt chược, nhưng họ đều là những bác gái trung tuổi, ai còn gọi điện thoại tìm tôi giữa đêm hôm khuya khoắt thế này?
Cô ta không nói gì.
“A lô? Cô là ai vậy? Sao không nói gì thế?”
Cô ta vẫn không lên tiếng, đầu dây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiep-nan-troi-dinh/3017882/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.