Từ sàn nhảy bước ra ngoài, đã sắp 12h, trời lại đang mưa, thật là đáng ghét, làm cho đường phố ướt lép nhép, khiến cho tâm trạng con người cũng trở nên nặng nề hơn. Tôi đứng ở hiên sàn nhảy, đơn độc nhìn ánh đèn sáng trưng giữa cơn mưa đêm, những sắc màu rực rỡ giống như đoàn tàu u buồn, lao sầm sập trên đường. Chỗ đứt gãy trong cơn mơ kết nối với nơi khuyết thiếu của hiện thực tất cả mọi điều này giống như cơn ác mộng u tối dài vô tận, không thể nào vùng thoát ra được. Tôi biết, tôi mới đang đứng ở điểm khởi đầu của cơn ác mộng, không hề có sự lựa chọn nào, mà chỉ có thể lê bước tới điểm cuối cùng bằng việc trải qua sự đau đớn giằng xé như con nhộng xé kén. Có thể chân tướng ngay ở trong đó, tôi không biết là gì, nhưng tôi dám khẳng định, đằng sau đó là một âm mưu mà tôi không thể nào tưởng tượng nổi. Truyện "Kiếp Nạn Trời Định "
Lúc tôi đang thất thần, một chiếc xe màu đen dừng lại ngay cạnh tôi, Mễ Dương kéo cửa kính xe xuống, nét mặt dịu dàng, anh ta nói: “Trời mưa, anh sợ em không bắt được taxi, đi thôi, anh chở em về nhà”.
Tôi thực sự không thích Mễ Dương, thậm chí hơi ghét anh ta, anh ta càng đối xử tốt với tôi, tôi lại càng ghét anh ta. Ngay cả chính bản thân tôi cũng không thể hiểu nổi tại sao tôi lại tẩy chay anh ta đến thế, thế nhưng, tôi lại không thể nổi nóng với anh ta, anh ta quá dịu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiep-nan-troi-dinh/3017891/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.