Thư phòng Vinh Vương phủ.
"Nô tỳ đã cầm m•áu cho công chúa, nhưng nàng hiện giờ khí hư thể nhược, vừa không chịu ăn uống, lại không chịu dùng thuốc, chỉ sợ......."
Cách một tấm mành, giọng nói có chút chần chờ của Thu Hoằng dừng bên tai đạo nhân trung niên.
"Nàng đây là tâm bệnh,"
Kinh văn bày đầy trên bàn, hắn ngồi trong đống sách, suy sụp dựa vào ghế, dưới tay áo rộng rãi, ngón tay nắm chặt lại buông lỏng, "Chuyện Tiết gia vừa xảy ra, ta đã biết nàng sẽ chịu không nổi......"
Tiết Đạm Sương lớn hơn Thương Nhung ba tuổi, từ nhỏ đã thường vào cung làm bạn với Thương Nhung, hai người các nàng tính đến cũng là bạn thân cùng nhau lớn lên, đã là bạn thân, Tiết Đạm Sương vì sao lại muốn độc hại nàng?
Lúc trước Tiết Đạm Sương đột tử trong cung, Thuần Thánh Đế vẫn chưa giận chó đánh mèo trút giận lên những người Tiết gia khác, trái với lần này, đệ đệ ruột Tiết Nùng Ngọc của Tiết Đạm Sương ám s·át Thương Nhung không thành, Thuần Thánh Đế liền nổi trận lôi đình, trảm cả nhà Tiết gia.
Trong lòng Vinh Vương sớm đã có suy đoán.
Chưa chắc Tiết Đạm Đương thật sự có lòng độc hại Thương Nhung, lại rành rành đeo trên lưng tội danh độc hại công chúa, có lẽ từ khi đó, trong lòng Thương Nhung đã mang nặng gông xiềng.
Hiện giờ mới về Ngọc Kinh, nàng lại biết được toàn bộ người thân có quan hệ huyết thống với Tiết Đạm Sương, đã ch•ết sạch vì tội m·ưu s·át nàng, mỗi một mạng người Tiết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-ung-minh-nguyet/3650290/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.