Mùi m•áu càng ngày càng nồng.
Mà xúc cảm giữa máu với nước mưa chung quy vẫn có khác biệt, ánh sáng u ám, Thương Nhung thấy tay mình dính đầy sắc đỏ.
“Ngươi gạt ta.....”
Giọng nói nàng phát run.
Giọt mưa như châu vỡ, sương đêm ẩm ướt lượn lờ ngoài khung cửa sổ rộng mở, tia chớp lóe lên ánh sáng trắng, chiếu lên cả hai gương mặt đều tái nhợt của nàng và hắn.
“Hình như nàng cũng đang gạt ta.”
Thiếu niên chăm chú nhìn nàng, hai ngón tay lạnh lẽo bẹo lấy má nàng: “Gầy thành như vậy, cũng coi như sống tốt?!"
Nước mắt Thương Nhung tích trên hổ khẩu* hắn.
*hổ khẩu: kẽ giữa ngón cái và ngón trỏ
Hắn khựng lại, cũng không nói chuyện, chỉ dùng đốt ngón tay nhẹ lau từng chút trên gương mặt nàng.
Hạc Tử an tĩnh ngủ trên giường, Thương Nhung vội vàng muốn xuống giường đi tìm thuốc trị thương, lại bị thiếu niên giữ chặt cánh tay, ngồi trở lại trên giường.
“Mang giày."
Hắn nhẹ nâng cằm, đáy mắt là mệt mỏi khó có thể che giấu.
Thương Nhung mang xong giày đi tìm kiếm thuốc trị thương, quay đầu nhìn lại thấy đôi mắt thiếu niên đang nhìn chằm chằm ống tay áo nàng, nàng cúi đầu, phát giác trên cổ tay lộ ra một đoạn vải mịn, nàng theo bản năng giấu giấu cánh tay về phía sau.
Lạy ông tôi ở bụi này.
Nhưng hắn cũng không nói gì, chờ nàng đến gần, hắn không có ý muốn cởi y phục, cũng không có ý để nàng giúp mình bôi thuốc cầm máu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-ung-minh-nguyet/3653256/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.