Đêm khuya, cửa lớn Thuần Linh cung bị người gõ vang, hoạn quan vừa ra sức mở cửa, chỉ thấy một khối ngọc bài nhoáng lên trước mắt, một thân ảnh vàng nhạt chạy qua bên cạnh bọn họ cực nhanh.
“Công chúa đâu? Sao công chúa không ở tẩm điện?” Thu Hoằng xách theo làn váy vào điện lại thấy bên trong tối đen như mực, quay đầu liền hỏi cung nga phía dưới thềm đá.
“Công chúa tắm gội ở Lan Trì điện.”
Một cung nga vẩy nước quét bụi quay đầu nói.
Chờ Thu hoằng được cung nga cầm đèn dẫn tới hậu điện Thuần Linh cung, nàng ngẩng đầu liền thấy bọn người Hạc Tử đứng ngoài cửa điện, bất an trong lòng nàng càng sâu, vội tiến lên hỏi: “Trong điện có người hầu hạ công chúa không?”
Hạc Tử biết Thu Hoằng, trong số nữ tì đi theo Vinh Vương phi mỗi lần vào cung thăm công chúa đều có nàng, tuy không biết vì sao nàng đến lúc nửa đêm, nhưng Hạc Tử vẫn đáp: “Công chúa không cho ta vào điện hầu hạ.”
“Mau mở cửa!”
Tóc mai Thu Hoằng đều bị mướt mồ hôi, nàng cũng không rảnh lau, nhấc váy bước lên bậc thềm đẩy cửa ra.
“Thu Hoằng cô nương, nhưng công chúa nàng……”
Hạc Tử có lòng ngăn cản, lại bị Thu Hoằng đẩy tay ra, nàng lảo đảo lui về phía sau một hai bước, được cung nga phía sau đỡ lấy, vừa ngẩng đầu thấy Thu Hoằng đã đẩy cửa điện màu son ra.
Hơi nóng bên trong trào lên, Thu Hoằng lập tức nhảy vào trong điện, xốc lên tầng tầng lớp lớp màn lụa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-ung-minh-nguyet/3648797/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.