Bóng đêm đen đặc, cung nga Thuần Linh cung cũng không dám vào điện đốt đèn, trong lòng Hạc Tử biết hôm nay công chúa bị nhục nhã, lúc này nhất định rất khó chịu, bữa tối chưa đến, nàng tạm thời không dám vào điện quấy rầy, chỉ phải phân phó cung nga khác đốt hết tất cả đèn lồng trên hạc đá bên ngoài, nhiều ánh nến như vậy chiếu vào song cửa sổ, trong điện cũng không đến mức tối tăm.
Bóng người bên ngoài phất động, cung nga thấp giọng thì thầm, mơ mơ hồ hồ truyền vào nội điện, nhưng Thương Nhung nằm trên giường mắt điếc tai ngơ, trong tay nàng lấp lóe một vệt ánh sáng lạnh lẽo, nhẹ để trên cổ tay mình.
Cảm xúc lạnh lẽo chạm vào làn da yếu ớt mảnh khảnh, tay nắm chuôi da•o không khống chế được run rẩy, trong hoảng hốt, nàng nhớ vết sẹo cũ trên cổ tay Chiết Trúc.
Nước mắt nhỏ xuống lưỡi d•ao, âm thanh rất nhỏ kích thích thần kinh yếu ớt mẫn cảm của nàng.
Nàng đã thấy ánh sáng mặt trời ban ngày, ánh chiều tà lúc hoàng hôn, tuyết vào đông, mưa dầm đêm xuân, Thương Sơn chạy dài nguy nga, từng lạch nước nhỏ uốn lượn tụ về sông.
Nàng đã có khoảng thời gian tốt nhất, đẹp nhất cuộc đời này, khi trở lại bốn bức tường hồng vây kín, dường như ở chỗ này mỗi một khắc, đều là chịu đựng sự tr·a t·ấn còn kịch liệt hơn trước kia.
"Công chúa, ngài nên dùng bữa tối."
Hạc Tử đẩy cửa tiến vào, lại không dám đi vào điện, chỉ cách tấm mành, ở bên ngoài thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-ung-minh-nguyet/3648796/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.