“Công chúa cành vàng lá ngọc, từ nhỏ ở trong cung muốn vật gì không có? Chỉ là chút đồ chơi dân gian vặt vãnh không lên được mặt bàn, làm gì đến nỗi công chúa nhớ mãi như thế?”
Phong Lan ở trong xe ngựa mới gọi nữ tì đi lên xe ngựa phía trước hầu hạ công chúa dùng thuốc, lại đỡ trán buông tiếng thở dài: “Mấy thứ Hạ đại nhân mua tới nàng nhìn cũng không thèm nhìn một cái, cũng mấy ngày rồi, nàng vẫn không chịu để ta hầu hạ bên người.”
Ngày đó cũng là tình thế cấp bách, Phong Lan thấy mấy thứ kia cũng không có gì quan trọng, liền kêu người bên cạnh thuận tay ném đi, nào ngờ được hành động này, lại khiến tiểu công chúa trước nay văn nhược ôn nhu lần đầu tiên phát giận, từ lúc đó đến giờ càng tìm mọi cách kháng cự nàng tới gần.
“Chắc là bởi vì trước đây công chúa ở trong cung chưa bao giờ thấy mấy thứ kia, cho nên mới cảm thấy hiếm lạ.” Nữ tì Vinh Vương phủ Thu Hoằng đi theo Phong Lan đến đây thuận thế nói theo.
“Công chúa ở bên ngoài chịu khổ, may mà hiện giờ đã tìm được rồi,” Phong Lan nói, mặt mày mơ hồ toát ra một chút tự đắc, “Muốn ta nói, còn phải nói là tổ tiên Phong gia chúng ta phù hộ, nếu ta không tới Thục Thanh, chỉ sợ Hạ đại nhân bọn họ cũng sẽ không tìm được công chúa nhanh như vậy……”
“Phong Lan cô cô nói phải.” Thu Hoằng cúi đầu, giấu đi vài phần trào phúng nơi đáy mắt.
Khi sắc trời tối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-ung-minh-nguyet/3646705/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.