Mưa gió làm ướt đầu tóc đen nhánh của thiếu niên, đuôi tóc tí tách nhỏ giọt từng hạt, hắn ở trên ngựa không nhanh không chậm đi trong mưa, trong miệng ngậm viên kẹo đường, nửa rũ mi mắt.
“Tiểu Thập Thất, lâu chủ ba lần bốn lượt gọi ngươi về lâu ngươi không thèm để ý, sao chúng ta vừa tới đây, ngươi liền ngoan ngoãn nghe lời?” Một thanh niên mặc áo gấm màu lam che một cây dù, chậm rì rì đi ngang hàng cùng hắn.
“Thập Ngũ ca rất mong chờ ta đối nghịch với ngươi?”
Thiếu niên lười đến nỗi không thèm mở mắt.
“Tiểu Thập Thất chớ hiểu lầm,” Thập Ngũ dung nhan tú nhã, bên hông treo một cây quạt xếp, thoáng nhìn rất giống thư sinh văn nhược, “Ngươi không biết đau, càng không muốn sống, ta cũng không dám chọc ngươi.”
Mặc dù trong lời hắn nói mang theo châm chọc, thiếu niên cũng mặc kệ hắn.
“Tiểu Thập Thất, sao không thấy tên Khương Anh thường đi theo bên cạnh ngươi?” Đệ Lục đầu tiên là lẳng lặng đánh giá thiếu niên một hồi, một khi mở miệng, tiếng nói hắn vừa khô khan lại nghèn nghẹn vượt mức bình thường.
Hắn được tính là người cao tuổi nhất trong bốn vị hộ pháp, thân hình cường tráng, lôi thôi lếch thếch, râu quai nón đen đặc lười xử lý, cả khuôn mặt rõ ràng nhất chính là đôi mắt âm trầm kia.
Khi hắn nói chuyện, yết hầu chấn động rất nhỏ, trên đó có vết sẹo khiến người chú ý.
“Tạo Tương đường rất nhiều sản nghiệp, muốn xử lý từng cái cũng cực kỳ phí công phu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-ung-minh-nguyet/3645816/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.