Nhà lão tú tài hôm nay là nơi náo nhiệt nhất Đào Khê thôn, kiệu hoa tân nương còn chưa tới, trong viện cũng đã tụ tập đầy người.
Lão tú tài đã đứng ngoài cửa hồi lâu, nhưng ông thoạt nhìn lại không hề có chút nào mệt mỏi, ý cười trước sau đầy mặt nghênh đón mỗi một vị khách tới dự tiệc vào cửa.
“Chu lão a, chúc mừng chúc mừng.”
Mộng Thạch đưa đồ vật trên tay ra, mặt mang tươi cười.
“Ta còn tưởng ngươi không tới,” lão tú tài nhận đồ vật giao cho đại nhi tử đứng cạnh bên, lại chú ý tới nơi xa còn một đôi thiếu niên thiếu nữ bước đi cực chậm, còn chưa đi tới, “Đó là cháu trai cháu gái của ngươi?”
“Sai rồi.”
Mộng Thạch liếc mắt một cái, nhìn thấy rất nhiều cô nương trẻ tuổi cùng cha mẹ tới đây đang ngó về phía bên kia, tâm niệm hắn vừa chuyển, lắc lắc đầu, cười tủm tỉm nói, “Một đứa là cháu gái, một đứa là cháu rể.”
“Cháu rể?”
Lão tú tài ở học đường nhỏ chỉ thường nghe Mộng Thạch nhắc tới cháu gái hắn, cũng không nhắc tới thiếu niên kia, nên lúc này nghe xong, liền có chút kinh ngạc, “Đã thành thân?”
Lần này thành thân, là đứa con lão tú tài có được lúc tuổi già, con gái của đại nhi tử ông hiện giờ cũng đã 15-16 tuổi, trước đây ở trong thôn miếu nhỏ người thưa, rất nhiều người đều gặp qua bộ dáng thiếu niên kia, cháu gái ông cũng không ngoại lệ, ông còn nghĩ có thể nói thành một cửa hôn sự hay không,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-ung-minh-nguyet/3643398/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.