Lại trở về bữa tiệc ở tiền viện, Mộng Thạch đã uống không ít rượu, lúc này gò má phiếm hồng, thấy chỉ có một mình Thương Nhung ngồi xuống bên cạnh, hắn liền thấp giọng hỏi: “Chiết Trúc công tử đâu?”
“Hắn nói muốn đi ra ngoài hít thở không khí.”
Trên thực tế, Chiết Trúc nói chính là muốn đi tỉnh rượu, nhưng nàng nhớ trên Hạnh Vân sơn đã ước định với hắn, không kể chuyện hắn chỉ có thể uống được hai chén rượu cho bất luận kẻ nào.
“Nga,”
Mộng Thạch gật gật đầu, cũng không nghi ngờ, đưa hai khối đường vừa rồi mình mới chộp được cho nàng, “Vi Vi, đường này làm từ mật ong, ngọt lắm.”
Thương Nhung không chịu nổi lời Mộng Thạch mời, liền mở giấy dầu ăn một khối.
Đích xác rất thơm ngọt.
Mộng Thạch thấy nàng bao khối đường còn lại cẩn thận, trên mặt trồi lên một mảnh ý cười, biết rõ nhưng cố hỏi: “Còn một khối sao lại không ăn?”
“Cho Chiết Trúc.”
Thương Nhung nhìn giấy dầu trong tay, nhẹ giọng nói.
Chiết Trúc lâu không trở lại, Mộng Thạch lại uống rượu với người trong tiệc quá nhiều, đầu đã có chút quay cuồng, hắn liền thất tha thất thểu đứng lên muốn trở về.
Thương Nhung sợ hắn té ngã, đỡ hắn đi.
“Vi Vi, ta nhìn mấy dây lụa đỏ này, liền nhớ tới nương Yểu Yểu……” Mộng Thạch vừa đi, vừa vô thức thổ lộ tâm sự với nàng.
Hai người ra khỏi cửa viện Chu gia, nhưng dưới ánh sáng đèn dầu soi chiếu bốn phía, nàng vẫn chưa thấy thân ảnh Chiết Trúc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-ung-minh-nguyet/3643840/chuong-46-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.