"Theo ta đi, rời khỏi nơi này, được không?"
Thương Nhung rõ ràng nghe hết lời hắn nói.
Nhưng nàng lại chậm chạp không lên tiếng.
Ánh nắng chiếu tan bớt sương mù, trên đường về Đào Khê thôn, Thương Nhung trước sau rũ đầu không nói lời nào, ánh chiều tà hoàng hôn phủ một tầng quang sắc lóa mắt trên lông mi nàng, khiến nàng cơ hồ không nâng nổi đôi mắt.
Giữa nơi sơn dã lại có một mảnh rừng hoa lê rực rỡ, một chút cánh hoa tàn theo gió bay loạn bị vó ngựa dẫm đạp trên sơn đạo, chốc lát ngựa dừng, nàng hoàn hồn phát giác thiếu niên phía sau bỗng nhiên xoay người xuống ngựa.
"Sao vậy?"
Thương Nhung rốt cuộc mở miệng.
"Nó khát."
Thiếu niên nhàn nhạt nói, ngay sau đó vươn hai tay về phía nàng.
Thương Nhung nhìn con ngựa đang tìm cơ hội ăn cỏ dại ven đường, đành phải ngoan ngoãn ôm cổ hắn, bị hắn ôm xuống ngựa.
Cuối rừng hoa lê là sông Vọng Nguyệt, một cây gòn thô tráng cao lớn mọc sát bờ sông, một nửa rễ cây cắm thẳng vào đáy sông, một nửa rễ còn lại cắm thật sâu vào đất thịt bên bờ.
Ngày xuân hương thơm ngào ngạt, toàn cây phủ bông đỏ tươi bắt mắt, hình thành một mảng đối lập với hoa lê trắng tinh thuần khiết.
Con ngựa cúi đầu, phe phẩy đuôi ăn cỏ nước mọc um tùm bên bờ, Thương Nhung ngồi trên đoạn rễ cây uốn lượn vào nước của cây gòn, hai chân cơ hồ bị dòng nước tẩm ướt nàng cũng không thèm để ý, nàng lặng im
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-ung-minh-nguyet/3643397/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.