Hạt mưa chạm nhẹ vào vành tai hồng thấu của thiếu niên, bọt nước lạnh lẽo trong suốt cứ như vậy uốn lượn đi xuống, theo phần gáy trắng nõn không tiếng động hoàn toàn thấm vào vạt áo.
Lòng bàn tay Thương Nhung khẽ chạm xương cổ tay ấm áp của hắn, ngọn đèn vàng cam chiếu thấy bụi mưa bay thẳng vào phòng, hắn nửa rũ mi mắt chạm vào ánh mắt nàng, chỉ một giây, nàng cuống quít buông tay.
Sấm rền ầm vang, song sa chiếu ra một mảnh quang ảnh lúc tối lúc sáng, nàng vội vàng né tránh ánh mắt thiếu niên, lại bỗng nhiên nghe thấy hắn nói: “Hình như, cũng đủ rồi.”
Cái gì?
Thương Nhung còn chưa hiểu gì, đã bị hắn duỗi tay tới kéo đứng dậy.
“Chiết Trúc……”
Chẳng qua khi bật thốt lên một tiếng “muốn” này, tâm nàng còn muốn loạn hơn cơn mưa gió ngoài kia, gương mặt nàng hồng thấu, vô thố gọi hắn một tiếng, trộm nâng mắt lên: “Mặt ngươi……”
Hồng hồng.
Đốt ngón tay thiếu niên lại như cây mắc cỡ cuộn tròn một chút, hắn nằm thẳng xuống trên giường, nhấc chăn gấm tới đắp trên người một cái, nghiêng người đi đưa lưng về phía nàng nói: “Ta mệt rồi.”
“Chỉ là tóc ngươi……”
Thương Nhung còn nhớ tóc của hắn vẫn ướt, nếu ngủ như thế này, ngày mai đau đầu thì làm sao bây giờ.
“Thương Nhung.”
Thiếu niên cực kỳ nhanh nhạy xoay người lại bắt lấy tay nàng, chỉ là khi đốt ngón tay cùng nàng chạm nhau, lông mi hắn không khỏi rung động một chút, hắn nhìn nàng: “Ngủ đi.”
Thương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-ung-minh-nguyet/3553741/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.