Ở trong núi nửa tháng, giá rét đầu xuân đã lui, trên vách núi sau lưng tiểu viện trong rừng trúc cây cỏ sum suê, muôn hình vạn trạng, hôm qua Mộng Thạch nhổ một gốc hoa dại không biết tên, đặt trên bàn chép kinh của Thương Nhung.
Thương Nhung thích màu sắc tươi sáng của nó, nhưng nàng còn chưa kịp nhìn cẩn thận một cái, trong lúc nàng đang ngáp một cái, đóa hoa trong chậu hoa nhỏ đã bị một bàn tay thon dài cắm bên mái tóc nàng.
Thương Nhung nhìn chằm chằm chậu hoa cành lá trủi lủi, hờn dỗi một hồi lâu.
“Nếu đẹp, ta hái xuống cho ngươi thì có gì không đúng?” Nhưng hắn cũng không hề biết vì sao nàng tức giận, đôi con ngươi trong sáng thuần triệt tràn đầy mê mang.
“Ta thích nó, muốn ngày ngày nhìn thấy nó trên bàn,” Thương Nhung rốt cuộc vẫn không nhịn được nói chuyện với hắn, “Ngươi hái xuống như vậy, nó sẽ khô héo rất mau.”
Nhưng mà thiếu niên nhìn về phía nàng biểu tình lại rất cổ quái, Thương Nhung cũng không biết đến tột cùng hắn suy nghĩ cái gì, cuối cùng nàng cũng luôn luôn không hiểu tâm sự của hắn, nàng chỉ nghe hắn bình đạm mà “Nga” một tiếng.
Nhưng sáng nay tỉnh lại, nàng phát hiện bên giường, trước gương đồng, trên bàn, thậm chí trên song cửa sổ đều bày đầy chậu hoa các màu hãy còn dính giọt sương.
“Vi Vi”
Mộng Thạch vào viện liền thấy Thương Nhung đang cầm bút ở trước bàn phát ngốc.
Thương Nhung thình lình nghe thấy thanh âm, tay cầm bút vừa động, nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-ung-minh-nguyet/3553740/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.