Thời tiết vào xuân, gió vẫn se lạnh, sương mù trên núi vẫn còn dày đặc.
Hắc y thiếu niên ôm mấy bao giấy dầu trong tay, vừa ăn một miếng bánh mật đường mới ra lò, vừa đi về hướng cây cầu đá nhỏ.
Sông nhỏ dưới cầu tiếng nước chảy róc rách, thanh niên chờ trên cầu hồi lâu nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng của hắn chợt quay đầu lại, liền kêu một tiếng: “Thập Thất hộ pháp.”
“Ngươi rảnh như vậy hả?” Thiếu niên đi lên cầu đá, cười như không cười.
Khương Anh nghẹn lời, trong lòng biết thiếu niên này vẫn vô cùng mâu thuẫn với lời hắn khuyên nhủ trước đó, hắn gục đầu xuống, nói: “Cũng không phải cố ý tới quấy rầy hộ pháp, chỉ là người thuộc hạ sai ra ngoài mang tin tức Diệu Thiện đạo sĩ trở về.”
Thiếu niên nghe vậy, quả nhiên mở to mi mắt, nhìn thẳng hắn.
“Công pháp Thiên Cơ Sơn nổi tiếng thiên hạ, nhưng truyền đến đời Diệu Thiện vào mười sáu năm trước bỗng tuyệt tích giang hồ, cũng có lời đồn là Diệu Thiện tu tập Thiên Cơ công pháp đến tầng cuối cùng không bắt được trọng điểm, tẩu hỏa nhập ma đã chết, nhưng thuộc hạ tra xét đến nơi Diệu Thiện xuất hiện cuối cùng vào năm đó, là Thần Khê sơn ở Nghiệp Châu, khi đó cũng không biết vì sao hắn bị đứt một tay, sau khi được thánh thủ Trương Nguyên Hỉ ở Thần Khê sơn chẩn trị, lại bặt vô âm tín.”
Thần Khê Sơn, Nghiệp Châu.
Chiết Trúc dựa trên lan can cầu đá, rũ mi mắt che giấu đi các quang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-ung-minh-nguyet/3544638/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.