“Đại nhân, ngài đã chưa yên giấc nhiều ngày rồi, tối nay nghỉ ngơi sớm chút đi.”
Trong phòng khách điếm ở Hoài Thông thành, một trản cô đèn mờ nhạt, hòa tan vài phần bóng đêm đen đặc, một người mặc thường phục Lăng Tiêu Vệ thật cẩn thận đứng trước bàn khuyên nhủ.
“Ngu Tranh lúc này, hẳn là đã ở Vĩnh Hưng.” Hạ Tinh Cẩm một tay chống trên bàn, mặt mày anh khí tuấn dật tràn đầy mệt mỏi.
“Y theo lịch trình của Ngu bách hộ, hiện giờ đích xác nên ở Vĩnh Hưng,” thanh niên cúi đầu, thập phần kính cẩn, “Đại nhân, chờ chỉ huy sứ thẩm tra xong tên Tiết Nùng Ngọc kia, chúng ta liền có thể biết tin tức công chúa.”
Một chiếc đèn lung lay, Hạ Tinh Cẩm sau một lúc lâu không nói gì, giấy viết thư hắn đặt trên bàn dày đặc chữ viết, từ Nam Châu đến Hoài Thông, một đường này hắn cơ hồ là lang thang tìm kiếm không hề có mục tiêu.
“Dư nghiệt phản quân bị bắt, không một người nào chứng thực được ngày đó ám sát bệ hạ trên quan đạo ở Nam Châu, ngoại trừ bọn họ còn có một đám người khác,” Hạ Tinh Cẩm buông mi mắt xuống, lắc đầu, “Việc này chứng tỏ, sát thủ Tiết Nùng Ngọc thuê ngày đó rất có khả năng vẫn chưa động thủ.”
“Hắn hao hết tâm lực bày ra sát cục này, ở thời khắc mấu chốt sao lại không động thủ?” Thanh niên nhất thời không nghĩ ra duyên cớ trong đó.
“Nếu muốn giết, vì sao hắn không giết ngay lúc ấy? Bắt đi rồi mới giết, chẳng phải dư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-ung-minh-nguyet/3541114/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.