Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
………..
Liễu Huy đến tuần tra theo định kỳ, phía sau còn đi theo một đám đệ tử Đao Tông đeo đao, bây giờ nhìn Vân Nhàn, hắn chỉ cảm thấy run lẩy bẩy.
Lúc đó bị một kiếm quét ngang qua, thiếu điều hắn đã ợ ra phát ngủm cù tèo luôn, sao không sợ?! Huống chi xem xét hiện tại, đâu ngờ người này lại tăng vọt thêm hai cấp, đây là người ư?! Người có tốc độ tu luyện đáng sợ như vậy ư? Kiều Linh San: “Các ngươi còn dám đến, mau cút...”
Vân Nhàn nhanh tay lẹ mắt bịt miệng Kiều Linh San lại. Có thanh niên trai tráng thì mắc gì không dùng, trong tình huống này, dù chân muỗi có nhỏ thì vẫn là thịt. Nàng kêu: “Đừng sợ! Nhìn lên trên!”
Các đệ tử Đao Tông theo ngón tay nàng nhìn lên trên.
Lại nhìn về phía nàng một cách đờ đẫn.
Ừ, sau khi nhìn lên trên lại nhìn Vân Nhàn, họ thật sự đã hết còn sợ hãi như đã từng, chung quy xem ra ít nhất Vân Nhàn bây giờ vẫn còn nằm trong phạm trù của con người.
Liễu Huy nhìn thấy Tức Mặc Xu đã lập tức sững sờ, đoạn mới thốt lên: “Tốt lắm, đúng là Đông Giới các ngươi vẫn chưa từ bỏ ý định hãm hại ta, bây giờ lại còn cấu kết với Ma... Đợi đã, Cơ đại tiểu thư, sao ngươi cũng ở đây?”
Kỳ Chấp Nghiệp bảo: “Ta cũng ở đây.”
Tiết Linh Tú: “Ta nữa.”
Tức Mặc Xu không kiên nhẫn mà rằng: “Ngươi bị đui à? Một cái cái đầu trọc to cỡ vậy còn không nhìn thấy? Có ma trách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5229997/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.