Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
………..
Vân Nhàn bị cành cây cuốn lấy, toàn thân mất hết sức lực, bị đưa lên không trung như diều và đối diện với khuôn mặt của Phật Đà Mặt Cười.
Khuôn mặt đó đã hoàn toàn không nhìn ra nửa phần bóng dáng của Minh Nhân, toàn là lệ khí không tài nào thoát ra và sự hăng máu tự kìm nén, méo mó phủ lên một tầng màu máu. Cành cây xoắn lại, biến thành một thứ vũ khí sắc bén, gào thét lao về phía linh phủ của Vân Nhàn. Vân Nhàn đưa tay ra đỡ, khốn nỗi lòng bàn tay bị đâm xuyên, đầu nhọn sắc bén ma sát qua da thịt, cuối cùng cũng từ từ dừng lại trước sắc mặt lập tức khó coi của mọi người.
Dừng lại có nghĩa là không đâm xuyên hẳn chứ nào phải không đâm vào, Vân Nhàn đau muốn chết, nghiến chặt răng mới không la thành tiếng. Nghe thấy người tí hon nguyên anh màu xanh lam trong linh phủ của mình hoảng sợ kêu la ngã chổng vó, nàng còn có tâm trạng cười: “... Thì ra ngươi còn biết phát ra âm thanh đấy?”
Phải nói cái đau này đau đến mức một hồi rồi cũng quen.
Thái Bình suy sụp: “Ngươi bớt nói vài câu đi! Ta thật sự bó tay rồi! Ta thà bị trấn ở Kiếm Các còn hơn là đi theo ngươi ra ngoài!!”
Câu này đã được nói một lần tại Đại Chiến Tứ Phương, lúc ở Đường Linh Quốc lại được nói một lần nữa, tuy nhiên đến bây giờ kiếm Thái Bình vẫn ngoan ngoãn nằm trên eo Vân Nhàn, theo đà này, có thể nó sẽ biến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5229998/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.