Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
………..
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, khó lòng để người ta đoán trước. Nhóm Vân Nhàn nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, rõ ràng họ biết đây là chuyện xảy ra 80 năm trước nhưng vẫn cảm thấy nghẹn ngào trong lòng.
Bản thân không ở trong đó mà còn cảm thấy ngột ngạt huống chi là thiếu niên Minh Nhân lần đầu tiên xử lý sự việc? Chắc hẳn là uất ức đến cùng cực, bối rối đến mức không thể hoảng loạn hơn.
Tức Mặc Xu thấy tới mức sắp tức chết: “Cái quái gì vậy! Chết sạch đi cho rồi! Ai thèm cứu hay không! Bộ nợ ai sao?!”
“Thật sự không biết Phật Môn đang làm gì nữa.” Cơ Dung Tuyết nhíu mày nói, “Bằng không đừng cứu ai hết, hoặc đặt ra quy củ, kẻ nào dám gây rối thì giết không tha. Với tu vi của những đệ tử này âu muốn bảo vệ đám người thì không được chứ giết sạch chỉ là chuyện giơ tay. Không cho tấn công, coi đệ tử của mình là bao cát mặc người đánh một cái hay gì? Thật khó hiểu.”
Số là, muốn bảo vệ đám người này vẫn được. Thậm chí chỉ cần bọn họ tạm thời dừng tay, đừng tự chém giết lẫn nhau, bằng công pháp của Phật Môn hoàn toàn đủ sức bảo vệ bọn họ cực tốt. Trước khi xuống núi, Minh Nhân đã nghĩ đến điều này, nếu phe hiếu chiến dám đến tấn công chùa, bà ta nhất định phải bảo vệ những người bị thương, song bà ta chưa bao giờ nghĩ đến tình hình sẽ trở nên như vậy.
“...” Kỳ Chấp Nghiệp nói, “Tiền đề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5229996/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.