Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
………..
Cho dù Nhóm Vân Nhàn đã hiểu rõ về Phật Môn tại bí cảnh Tứ Phương từ sớm thì nay vẫn không thể mường tượng nổi trước yêu cầu này.
Chỉ có thể phòng thủ không được tấn công, nói một cách nôm na chẳng phải là chỉ chịu đòn mà không được đánh trả ư? Nhưng đây là người của hai nước đang giết đỏ cả mắt, nào phải dị thú dễ lừa gạt, làm vậy há đủ sức đè xuống chiến cuộc? Tức Mặc Xu: “Ta không hiểu.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Ngươi là ma thì hiểu cái gì?”
“Ngươi thì hiểu chắc?” Vân Nhàn cãi lại, “Không biết ai ngày ngày bỏ nhà trốn đi hồi trong bí cảnh, nếu nói người không chịu nổi cách làm này của Phật Môn nhất, chỉ e là ngươi mới đúng.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “...”
Một câu “con lừa trọc muốn chết” còn chưa kịp thốt ra, Tức Mặc Xu thấy Vân Nhàn đã giúp nàng ấy nói lại. Nàng ấy hừ lạnh một tiếng có vẻ không tự nhiên, không nói gì nữa.
Phong Diệp chợt thấy trong lòng khó chịu: “Hôm nào ta cũng bị người ta chửi mà chả thấy ngươi giúp ta nói lại.”
Kiều Linh San cạn lời: “Rõ ràng tỷ ấy chửi ngươi nhiều nhất mà...” Bị chửi không thấy khó chịu, bảo gã vá vớ gọt táo cũng không thấy khó chịu, thấy Vân Nhàn nói giúp người khác lại khó chịu, thật sự rất khó đoán được hoạt động tâm lý của Phong Diệp.
Thiếu nữ Minh Nhân quay về Phật Môn thu dọn đồ đạc. Đồ bà ta mang theo không nhiều nhặn gì, y phục để thay, một ít Tịch Cốc Đan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5229995/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.