Đằng sau Trọng Trường Nghiêu là một đội quân Đường Linh Quốc cuồn cuộn, toàn bộ đều trang bị mũ và áo giáp, tay cầm vũ khí tinh chế, đang nhìn vào nhóm của Vân Nhàn với vẻ mặt thù địch.
Có lẽ bọn hắn đã quyết tâm giết người, bao vây cả bọn không để lọt một kẽ hở.
“Trọng Trường Nghiêu.” Vân Nhàn đứng dậy, phủi bụi trên áo, nói, “Hiện tại ngươi đúng là diễn quá sâu rồi đấy.”
Trọng Trường Nghiêu vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh: “Ta có nỗi khổ tâm riêng.”
“Ngươi có nỗi khổ tâm gì? Hay là nói cho ta nghe xem, ta tốt bụng cỡ này, sẽ cảm thông cho ngươi đấy.”
Vân Nhàn dùng mông cũng biết “phương pháp” của tên này sẽ không tốt lành chi. Trong thoại bản, kết cục của Đường Linh Quốc chính là một nửa người dân trong thành bỏ mạng, linh khí vẫn trống rỗng như cũ, yêu ma hoành hành dân chúng lầm than; còn hắn thì giết chết Ma tu, chiếm được phần thưởng. Cả nước chỉ còn lại mỏ khoáng sản và một vị Quận chúa hoảng loạn. Mất đất nước, không có dân chúng, Đường Vô Khả chỉ là một tiểu thư khuê các từ nhỏ đã bị giam trong khuê phòng. Đêm đại hôm đó nàng ta bị hắn “thay xà đổi cột” mang về tẩm cung, từ dạo ấy coi hắn như cọng cỏ cứu mạng.
Về sau nữa mặc dù Trọng Trường Nghiêu cho rằng Đường Vô Khả không ghen tuông như Tức Mặc Xu, hiểu đạo lý, quan trọng lại có dáng dấp sắc nước hương trời, tuy nhiên lâu dần nàng ta thiếu chút cá tính, ngột ngạt nhàm chán. Thế là sau khi được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5229634/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.