Ánh sáng đó chỉ lóe lên một thoáng nhưng sức mạnh lại hùng hậu cùng cực, đâu chỉ những người khác mà ngay cả bản thân Đường Vô Khả còn chưa kịp phản ứng.
Giấc sáng sớm, nước sông lạnh thấu xương, mắt cá chân của nàng ta bị đông cứng đến trắng nhợt. Nắm chặt bộ tóc quỷ quái có tròng mắt này, nàng ta ngẩng lên nhìn Vân Nhàn một cách bối rối: “Cái này...”
Vân Nhàn nhét nửa trái táo vào miệng Thái Bình, tiếp đó hấp tấp lau tay vào ống tay áo, mặc kệ Tiết Linh Tú bên cạnh đang hít sâu một hơi, nhảy đôi ba lần vừa đúng đến bên cạnh Đường Vô Khả, nắm lấy tay nàng ta quan sát kỹ càng với vẻ mặt nghiêm trọng.
Linh khí. Mặc cho nhìn thế nào vẫn là linh khí. Tuy nhiên chỗ khác biệt duy nhất chính là linh khí của mỗi người sẽ có màu sắc khác nhau tùy thuộc vào thuộc tính linh căn; chẳng hạn như linh khí của Vân Nhàn hiện ra ánh sáng đỏ nhạt từ thuộc tính Hỏa. Mỗi tội rõ ràng luồng ánh sáng vừa rồi bùng phát từ tay Đường Vô Khả lại hoàn toàn trong suốt, chẳng hề có thuộc tính nào cả.
“Đây là gì vậy?” Đường Vô Khả lắp bắp, nàng ta bối rối nói, “Ta không làm gì cả...”
“Đừng động đậy.” Vân Nhàn hối hả kêu lên, “Thư giãn, đừng kháng cự.”
Nàng vận chuyển linh lực của mình, hóa nó thành một luồng nhỏ nhẹ nhàng thò vào lòng bàn tay của Đường Vô Khả – thật chất cách làm này nguy hiểm lắm, ngoài những người thân thiết nhất thì chẳng ai làm như vậy. Nguyên do vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5229633/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.