Kế hoạch không theo kịp sự thay đổi, các tu sĩ buộc phải giấu đầu lộ đuôi, bị con rắn đen đuổi khắp phố.
“Ở đây! Ở đây này, chúng nó chạy vào đây!”
“Bên này.”
“Tên cầm đầu ở đây này!”
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?!” Tiết Linh Tú cau mày hỏi, “Tại sao đám người này lại chỉ điểm chúng ta?”
Hắn vắt hết óc mà mãi không hiểu rốt cuộc do đâu.
Dọc đường đi, bất kể người đó là nam hay nữ, là già hay trẻ, hễ trông thấy ai hơi giống tu sĩ là lập tức chỉ đường cho binh lính và con rắn đen phía sau, không chút do dự, thậm chí còn không đợi bị ép buộc.
Coi như sợ bị thăm hỏi trả thù thì vờ như không thấy đâu phải là chuyện gì khó; chưa kể cả bọn đâu làm bất cứ điều gì có hại cho người dân Đường Linh Quốc. Trờ trờ đối phó với Ma tu đấy, cớ chi đám người bình thường này lại nối giáo cho giặc.
Vân Nhàn vừa chạy vừa vội vã hỏi Liễu Nhứ: “Có mang theo đao không? Đao!”
Liễu Nhứ sờ vào lưng, Đường Vô Khả bị chạm vào nên giật mình, nàng ta vội vàng trả lời: “Có mang có mang! Còn sống!! Chỉ trông hơi yếu!”
Kiều Linh San bấm đốt ngón tay tính toán, đã hơn non nửa ngày trôi qu. Trước đấy xem như Đường Vô Khả đã không ăn gì được ba ngày, tối qua có ăn được tô canh giò heo trong hắc điếm thì cũng ói sạch, hiện tại chắc chắn đói lắm. Quận chúa mới 16 tuổi, đang tuổi lớn, dễ gì kinh qua nổi cảnh xóc nảy bực này. Nàng ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5229632/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.