Tình hình chiến đấu hết sức căng thẳng, khốc liệt lạ thường.
Bị mắc lỡm, Ma Tôn giận đến sôi máu. Đợi tới lúc tình hình bên ngoài tạm lắng, y nhắm mắt thả thần thức ra bao quát xung quanh, đoạn, mở mắt ra nói với vẻ khó hiểu: “Ở đâu ra nhiều tu sĩ tới thế này? Đi chợ hay gì??”
Chẳng phải chỉ có mỗi Trọng Trường Nghiêu ư? Có lẽ y đã định liệu trước về đất nước nhỏ bé này, cảm thấy mình đủ sức kiểm soát hoàn toàn, ngày thường nào chú ý tới chuyện bên ngoài. Đương nhiên cũng có thể do dạo gần đây y lục đục với tên đại yêu nọ, đánh nhau tới mức đất trời u ám, chẳng còn hơi sức chú ý đến nơi này.
... Chẳng qua chỉ dựa vào ấn tượng ngắn ngủi, Vân Nhàn cảm thấy nếu đã đủ sức đánh với tên này tới mức trời đất sa sầm, vậy xem chừng đầu óc tên đại yêu kia cũng không được nhanh nhạy cho lắm.
Bị bại lộ, Vân Nhàn đẩy Phong Diệp và nói: “Đi!”
Phong Diệp đã quen thuộc với chiến thuật, chớ hề do dự, cứ vậy nhặt đàn lên rồi chạy. Chiếc váy đỏ bay phấp phới để lộ ra những sợi lông tơ trên cánh tay.
Như thế nào đi nữa thì gã là chàng thanh niên, trước đó nhất nhất bất động thì không sao, hiện tại một khi nhấc đàn lên, cơ bắp và gân xanh trên cánh tay nổi lên rõ rệt. Ma Tôn nhớ lại những lời thì thầm dịu dàng của mình lúc nãy, lập tức cấm cảu đến nỗi mặt xanh mét: “Nhân tộc tụi bây quá hèn hạ! Đường Ương đâu, mau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5229631/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.