Hình như có người bên kia nghe thấy tiếng động, từ bên ngoài khu rừng có tiếng bước chân truyền đến.
“Vừa rồi các nàng chạy về hướng này, không sai đâu, chính là đây!”
“Ngươi cũng nhìn thấy chứ? Người đó chỉ vung tay một cái là cái thứ quái quỷ gì đó rơi tõm ngay xuống sông.”
“Ngươi nhìn nhầm rồi chăng? Dưới tóc lại có nhãn cầu? Cả đời ta chưa bao giờ gặp chuyện như vậy. Đừng dọa bản thân bằng những thứ thần ma linh tinh nữa, nói không chừng chỉ là xác chết trôi nổi thôi.”
“... Hình như xác chết còn đáng sợ hơn đó!!”
Nguy rồi, có người tới!
Vân Nhàn và Kiều Linh San nhìn nhau, kéo Quận chúa lên và chạy. Đường Vô Khả hoảng hốt, suýt không nắm được trái táo khô héo trên tay, bị xóc nảy đến mức suýt nôn ra: “Chậm một chút... Muốn ói quá!”
“Không thể chậm được.” Vân Nhàn lo vừa chạy vừa an ủi nàng ta, “Không sao đâu, ngươi đã ba ngày không ăn gì, có ói chỉ ra nước ra canh thôi chứ không phun ra được gì nữa.”
Hên làm sao trên đường cái hãy còn đông đảo người mặc áo đen, ba người hạ xuống đất cấp tốc hòa vào dòng người.
Nhóm người tu chân trên đường phố lúc nãy đã biến mất không thấy tăm hơi, có lẽ cũng giống như Trọng Trường Nghiêu khi bị Hoàng đế “mời” vào trong cung. Vân Nhàn thầm nghĩ: Đến nhiều người cỡ này, liệu cỏ Tứ Thủy của Ma Tôn còn đủ không? Hay là phân biệt đối xử, tu vi cao thì cho đồ tốt, tu vi thấp thì cho đi chỗ khác.
“Các ngươi muốn đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5229628/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.