Vân Nhàn nhìn vào cả vùng cổ đỏ bừng của Minh Thư, đã lâu nàng chưa từng thấy bối rối đến vậy: “Ha ha, ha ha, vậy thì tốt nhất rồi...”
May mắn thay trông Minh Thư còn bối rối hơn cả nàng, giờ đây hắn lưỡng lự chẳng biết nên nhặt hay chăng, vẫn là Kiều Linh San đi qua nhặt Xá Lợi Kim Cang đó về đưa vào tay hắn.
Minh Thư cảm ơn nàng ấy trong im ắng. Vân Nhàn cảm thấy vai mình bị quạt xếp của Tiết Linh Tú vỗ nhẹ bèn quay lại nhìn.
Tiết Linh Tú nhíu mày nhìn nàng, hất cằm về phía Minh Thư ra hiệu đầy lo nghĩ.
Vân Nhàn hiểu ý, nói: “Xin lỗi vì đã mạo phạm. Ta không hiểu lắm về Phật Môn.”
Tiết Linh Tú thật sự chỉ muốn ôm trán. Cho dù trình độ chỉ biết mỗi A Di Đà Phật thì sao lại đi nghĩ đệ tử sẽ ném xá lợi lung tung như vũ khí chứ! Có thấy hoang đường như sư thúc tổ lật hòm sống lại không? Minh Thư khẽ lắc đầu, tỏ ý mình đâu bận tâm.
Cả đời này Đường Vô Khả chưa từng ra khỏi cung, vừa ra khỏi cung nàng ta đã gặp phải cảnh tượng căng thẳng kích thích hoành tráng đến vậy khiến bản thân thiếu điều ngất đi sau lưng Kiều Linh San. Khốn nỗi bấy giờ nàng ta mới phát hiện thì ra mình kiên cường lắm. Người bình thường ngất thì thôi, trong khi chính mình tới choáng váng còn không ra hồn, toàn bộ hành trình cứ trợn tròn mắt nhìn cái đống quỷ yêu được gọi là “linh thể” múa loạn làm mình tê liệt.
Minh Thư nhìn lướt qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5229629/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.