Bấy giờ Vân Nhàn nào hay đại sư huynh đã buông lời hung ác thế nào cốt chỉ để bản thân được rèn luyện suôn sẻ không bị quấy rầy. Nàng và Kiều Linh San đang âm thầm vạch kế hoạch, chia nhau hai hướng, cố gắng bắt lấy thiếu nữ nghi là Quận chúa ở góc khuất nhất.
Tuyệt đối không thể rút dây động rừng, rõ ràng nếu nói chuyện được với Đường Vô Khả, tình hình mù mịt bấy giờ sẽ sáng tỏ hơn nhiều lắm. Xiêm y người này lấm lem bụi bẩn, khuôn mặt loang lổ xám xịt. Nếu nàng ta thật sự là Quận chúa, coi như họ gặp vận. Kìa dấu vết bị hun khói trùng khớp hoàn toàn với vết bồ hóng trên mặt các thiếu nữ khác, từ đó nàng ta mới ẩn náu giữa chốn thành thị mà vẫn trốn tránh tới mãi khi này không có người phát giác.
Nàng ta trông hơi bồn chồn mất tập trung, ngón nhìn về phía con đường xa xăm.
Cũng phải thôi, đoán chừng giờ này bên đó đã bị tu sĩ chiếm đóng. Hiển nhiên đám du khách kia không kiêng dè gì đang lùng sục khắp nơi.
Vân Nhàn ra hiệu cho Kiều Linh San, ý là ta bên trái muội bên phải!
Kiều Linh San ra hiệu lại, bên phải là khe nước đó, bên phải cái gì mà bên phải? Đúng lúc này, thiếu nữ kia quấn tấm vải đen lên mặt một lần nữa, đứng dậy, có ý định rời đi.
Thây kệ có ra sao, không thể để người ta cứ thế đi khỏi, Vân Nhàn toan tiến tới đã nghe thấy tiếng hét chói lói: “A!!!”
Nàng đột ngột quay phắt đầu lại.
Như đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5229627/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.