Lời nói này được nói quá nhẹ bẫng, Liễu Nhứ sững sờ tại chỗ, tức thì chìm vào suy tư.
Suy nghĩ một lúc, nàng ta nghe thấy một giọng nói yếu ớt nhắc nhở truyền đến từ phía trước: “Liễu đạo hữu, ngựa của ngươi sắp ngã rồi!” Lúc này nàng ta mới bừng tỉnh phát hiện giữa mình và Vân Nhàn còn kẹp lấp một Cầm tu gầy nhom nom hệt cọng giá.
Ngựa hoang tính khí hung dữ, nhân cơ hội muốn gây ra sóng gió. Liễu Nhứ kẹp bụng ngựa chế ngự con ngựa hoang xong mới nói: “Cảm ơn.”
“Không có gì.” Phong Diệp nhân cơ hội giới thiệu, “Ta là Phong Diệp của Cầm Phường, Kiếm tu phía sau là Kiều Linh San của Kiếm Các, bên cạnh nữa là Tiết Linh Tú của Nam Giới... Đây là Vân Nhàn, chính xác trăm phần trăm, không sai đâu.”
Liễu Nhứ vẫn chưa kịp phản ứng đã nhìn về phía nam tử đội nón trúc trong xe ngựa, hỏi: “Vị này là?”
Túc Trì và Tiết Linh Tú với vẻ mặt cứng đơ ngồi chung, dưới vành nón trúc chỉ lộ ra nửa cằm có đường nét duyên dáng và yết hầu hơi nhô lên.
Vân Nhàn: “Ngươi đoán xem.”
Liễu Nhứ: “Chính vì ta không biết nên mới hỏi chứ.”
Vân Nhàn: “Vậy không nói cho ngươi biết.”
Liễu Nhứ: “...”
Chẳng ai hay chuyến đi này của Túc Trì, hiển nhiên tốt hơn hết là nên khiêm tốn.
“Ngươi đang nói vớ vẩn gì vậy?” Liễu Nhứ vừa điều khiển ngựa hoang vừa đuổi theo xe ngựa, thậm chí còn đánh giá Vân Nhàn từ trên xuống dưới, bận rộn đến suýt lác mắt, “Dù đầu óc Liễu Thế... Nhưng lần này Đao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5229000/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.