Nhìn Trọng Trường Nghiêu bị đưa lên xe đẩy thồ đi, Vân Nhàn vỗ đầu một cái, đề nghị: “Hay là chúng ta cũng đuổi theo?”
“Muốn đuổi theo thì tội gì không đi thẳng tới?” Tiết Linh Tú bị con chó con còn bú sữa làm cho phiền muốn chết, chỉ muốn dùng đầu ngón tay chọc nó vào góc tường phạt đứng, “Lũ lính canh này đều không có tu vi, chẳng làm được trò trống gì.”
Vân Nhàn cho biết: “Giữa đi lén lút và đi quang minh chính đại, thứ nghe được sẽ khác nhau.”
Túc Trì đưa ngón tay chống lên đầu con chó nhỏ, bị nó cắn hăng máu, chàng cụp mắt cho hay: “Nếu muốn đi theo cần phải sử dụng linh khí.”
Chuyện này thật phiền.
Sử dụng khinh công bay lên nóc nhà trước mặt nhiều người ngần này mà không bị phát hiện âu không phải điều mà người thường làm nổi. Người tu chân có khả năng chẻ núi nứt đá, cho nên lượng linh khí tiêu hao cho việc sử dụng khinh công ấy chẳng đáng là bao nhiều. Hiềm một nỗi hiện tại họ đang trong tình hình đặc biệt, “dù là muỗi cũng là thịt”, kiểu gì vẫn phải tiết kiệm hơn.
“Vừa hay sáu người chia thành ba cặp, một người mang theo một người.” Vân Nhàn tính toán kỹ lưỡng, “Liễu đạo hữu, phiền ngươi mang theo Phong Diệp. Nhớ tuyệt đối đừng ném gã xuống vì gã sẽ chết mất. Linh San, muội đi với ta, vậy Tiết huynh đi với đại sư huynh đi.”
Tiết Linh Tú thốt lên: “Cớ gì phải vậy? Ta cũng biết khinh công.”
Vân Nhàn chắc mẩm hắn chỉ không muốn đi cùng Túc Trì nên cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5229001/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.