Trăng tròn bị giấu đi một nửa, đã càng về khuya, căn phòng tồi tàn cho khách được thắp sáng bởi toàn bộ ngọn nến, năm người một lần nữa đứng im lặng trong phòng, nhìn vào một người và một linh thể đang quằn quại ngay trung tâm.
Khi trước, Vân Nhàn những tưởng khách điếm đây là nơi đóng quân của linh thể, nào ngờ bà chủ lại là một người thật trăm phần trăm, giờ bà ta đang bị trói gô và một mực bặt thinh. Trái lại linh thể kia lại ầm ĩ vang trời, khóc lóc kể lể: “Chỉ là lâu lắm rồi ta không gặp người nên muốn đùa giỡn với các ngươi một chút cũng không được à?”
“Đùa giỡn? Ngươi bị bắt mới nói vậy, trước đây đã hại không ít người chứ gì?” Tiết Linh Tú vừa ngửi thấy mùi trên người nó đã thiếu điều muốn ngất luôn. Hắn bảo Vân Nhàn: “Vân Nhàn, ngươi hãy đưa nó ra xa đi, thứ này tởm quá.”
Thậm chí tới linh khí mà Vân Nhàn còn không thèm dùng để bắt nó, chứng tỏ chỉ cần một người bình thường không quá yếu đuối đã đủ tóm gọn nó. Là một linh thể, tu vi của nó chỉ tương đương với mấy bá tánh bình dân ở rìa ngoài chiến trường viễn cổ, nhưng về độ ồn ào và phiền phức, âu nó không thuộc cùng một cấp bậc.
Môi trường chiến trường viễn cổ đơn giản, các linh thể không giống như con trước mặt này khi có tí bản lĩnh đã gắng sức khuấy đảo tạo sóng lớn kinh thiên. Nay nó đụng phải tấm sắt cứng vẫn còn muốn mạnh miệng: “Các ngươi ngủ được còn ta không được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5228999/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.